Upload

 

Có một người rất keo kiệt, lúc nào cũng chắt bóp chẳng dám ăn tiêu gì. Tích góp cả đời, anh ta để dành được cả một gia tài lớn. Không ngờ một ngày, Thần Chết đột nhiên xuất hiện đòi đưa anh ta đi. Lúc này anh ta mới nhận ra mình chưa kịp hưởng thụ chút gì từ số tiền kia. Anh ta bèn nài nỉ:

- Tôi chia một phần ba tài sản của tôi cho Ngài, chỉ cần cho tôi sống thêm một năm thôi.

- Không được. – Thần Chết lắc đầu.

- Vậy tôi đưa Ngài một nửa. Ngài cho tôi nửa năm nữa, được không? – Anh ta tiếp tục van xin.

- Không được. – Thần Chết vẫn không đồng ý.

Anh ta vội nói:

- Vậy… tôi xin giao hết của cải cho Ngài. Ngài cho tôi một ngày thôi, được không?

- Không được. – Thần Chết vừa nói, vừa giơ cao chiếc lưỡi hái trên tay.

Người đàn ông tuyệt vọng cầu xin Thần Chết lần cuối cùng:

- Thế thì Ngài cho tôi một phút để viết chúc thư vậy.

Lần này, Thần Chết gật đầu. Anh run rẩy viết một dòng: Xin hãy ghi nhớ:

"Bao nhiêu tiền bạc cũng không mua nổi một ngày”.

Đó mới chính là giá trị thực mà không thứ gì mua được. Thứ giá trị nhất mà cuộc sống cho ta là thời gian. Khi còn chưa làm được gì có ích cho đời, thì cũng đừng làm những điều vô vị.

Bởi đồng tiền không mua được thời gian, nên phải sử dụng chúng một cách hợp lý. Đừng vì một người, một vài lời nói, mà làm những điều vô tri, đánh mất thứ quý giá của bản thân.

 

Đất đai, nhà cửa, tiền tài, danh vọng…có còn là gì khi con người nhắm mắt xuôi tay. Mọi người đều như nhau vì chỉ còn 3 thước đất. Nghe thật buồn nhưng đó là thực tế. Nhiều người đã đi vào quên lãng, ngay cả trong tâm trí người thân. Có còn chăng là những việc thiện hảo đã làm cho người khác, điều đó lưu lại trong tim những người còn sống, người chết trở thành bất tử vì dám sống cho người khác chứ không phải chỉ sống cho mình.

 

 

Nguồn: simonhoadalat.com