vaticannews.va, Federico Lombardi, 2020-04-18

Bài thứ nhì trong loạt bài “Nhìn về cuộc khủng hoảng” của cha Federico Lombard nói về hiệp thông thiêng liêng ở thời điểm không được hiệp thông với Bí tích Thánh Thể này.

Những người lớn tuổi như chúng tôi bây giờ, khi còn nhỏ đi học giáo lý thường hay nghe nói đến hiệp thông thiêng liêng. Chúng tôi được dạy mình có thể kết hiệp thiêng liêng với Chúa Giêsu dâng mình trên bàn thờ, ngay cả khi không rước lễ được. “Hiệp thông thiêng liêng” nhằm làm cho chúng ta cảm thấy mình nối kết với Chúa Giêsu nhiều hơn, không chỉ khi rước lễ trong Thánh lễ, mà còn ở các nơi khác, vào những lúc khác. Đó không phải là cách luân phiên hiệp thông với bí tích, nhưng trong một nghĩa nào đó, đây là cách chúng ta dọn lòng để chầu Mình Thánh Chúa hay dự các buổi cầu nguyện khác. Rồi sau đó cả hàng chục năm sau, chúng ta không còn nghe nói đến hiệp thông thiêng liêng nữa. Sự nhấn mạnh vào việc tham dự thánh lễ qua rước lễ, chắc chắn là tốt, nhưng đã che khuất các chiều kích truyền thống khác trong lòng mộ đạo kitô giáo.

Tôi bắt đầu suy nghĩ lại về “hiệp thông thiêng liêng” trong một dịp rất đặc biệt. Trong Ngày Thế Giới Trẻ tại Madrid năm 2011, một cơn bão bất ngờ đã phá hủy hầu hết các lều trong một đêm, nơi các địa điểm đã được lên kế hoạch cho sự hiệp thông của gần hai triệu thanh niên có mặt trong thánh lễ bế mạc đã được chuẩn bị. Do đó, trong thánh lễ do Đức Giáo hoàng cử hành chỉ có một ít người trẻ được rước lễ vì thiếu bánh thánh. Nhiều người buồn bã – ít nhất là lúc đầu – như thể vì lý do này mà Ngày Thế Giới Trẻ thất bại, vì điều gì đó rất thiết yếu đã bị thiếu. Phải mất nhiều thì giờ và nỗ lực để giải thích, rõ ràng nhận bánh thánh là rất quan trọng, nhưng đó không phải là cách duy nhất và không thể thiếu để kết hợp với Chúa Giêsu và với thân xác của Ngài là Giáo hội.

Hôm nay, trong thánh lễ buổi sáng tại Nhà nguyện Thánh Marta, Đức Phanxicô xin giáo dân cùng cầu nguyện với ngài qua “hiệp thông thiêng liêng” dù không hiện diện gần nhau. Ngài làm điều này bằng cách đưa ra một trong các công thức truyền thống được các bậc thầy thiêng liêng dạy từ lâu, công thức quen thuộc của mẹ, của bà chúng ta, những người thường hay đi lễ, hoặc đi lễ hàng ngày, họ biết kết hiệp với Chúa theo cách của họ, mọi nơi mọi lúc trong đời sống hàng ngày.

Trong số các kỷ niệm của thời đi học giáo lý, tôi còn nhớ một hình ảnh nhỏ, ở giữa ảnh là hình linh mục dâng thánh lễ, chung quanh là vòng kim đồng hồ ghi giờ buổi sáng các nước và các châu lục có linh mục cử hành thánh lễ (thời đó chỉ được cử hành vào buổi sáng!). Chúng tôi được nhắc, hiến tế Chúa Giêsu chết cho chúng ta được liên tục dâng trên thế giới, và chúng ta có thể liên tục hiệp thông thiêng liêng với Ngài và hiến tế của Ngài.

“Hiệp thông thiêng liêng” khi không thể rước lễ cũng còn được gọi là “hiệp thông ước muốn.” Mong muốn đời sống của mình được kết hiệp với đời sống của Chúa Giêsu, đặc biệt sự hy sinh của Ngài trên thập giá vì chúng ta. Trong thời gian thiếu Thánh Thể buộc phải kéo dài này, nhiều người đã quen có của ăn thiêng liêng càng ngày càng thấy thiếu. Chính Giáo hội đã chấp nhận, theo cách hoàn toàn đặc biệt, áp đặt sự thiếu này lên tín hữu, như dấu hiệu của tinh thần đoàn kết và dự phần vào các khó khăn của các dân tộc buộc phải cách ly, thiếu thốn và đau khổ trong đại dịch này.

Ăn chay là một thiếu thốn, nhưng nó cũng là giai đoạn tăng trưởng. Cũng giống như tình yêu của vợ chồng lâu ngày xa nhau vì lý do bất khả kháng, cũng có thể trưởng thành và sâu sắc trong sự chung thủy và thuần khiết, vì vậy thiếu Mình Thánh Chúa cũng có thể là thời điểm tăng trưởng trong đức tin, mong muốn ơn hiệp thông bí tích đoàn kết với những người, vì nhiều lý do, không thể rước lễ, giải thoát bản thân khỏi thói quen … Chúng ta cần hiểu, Bí tích Thánh Thể là ơn nhưng không, và lạ thường của Chúa Giêsu, không phải là chuyện hiển nhiên, là chuyện tầm thường … được liên tục mong muốn hết lòng… Đây cũng có thể là hệ quả của thời điểm xáo trộn này không?

Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch